Ông Tư ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, tiếng tích tắc đều đều từ chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ là âm thanh duy nhất cắt ngang sự tĩnh lặng dày đặc. Căn phòng nằm ở cuối sân ga vắng vẻ, được gọi một cách trân trọng là “Ga Số 0”. Nó chưa từng chính thức xuất hiện trên bất kỳ bản đồ đường sắt nào, nhưng đã từng là trái tim của thị trấn nhỏ Hương Lâm này. Giờ đây, những đường ray đã gỉ sét, mái vòm bằng kính vỡ nhiều mảng để lộ ra bầu trời xám xịt, và những chiếc ghế dài bằng gỗ mục dần theo năm tháng. Ông là người gác cổng cuối cùng, một chức danh không còn ý nghĩa thực tế, nhưng lại mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn, mà chỉ riêng ông biết.
Bàn tay gầy guộc, chai sạn của ông vuốt ve chiếc hộp gỗ mun cũ kỹ đặt trên bàn. Trong đó không chứa vàng bạc hay giấy tờ quan trọng. Nó chứa đựng những mảnh ký ức. Những chiếc vé tàu đã ngả màu, một chiếc nơ cài tóc bằng lụa phai nhạt, một bức ảnh đen trắng mờ ảo chụp một người lính trẻ tươi cười, một viên đá cuội nhẵn bóng… Mỗi món đồ là một câu chuyện, một mảnh đời lưu lạc hoặc bị lãng quên, được ông nhặt nhạnh, cất giữ cẩn thận suốt bốn mươi năm qua. Ông tin rằng ký ức cũng có linh hồn. Khi một ký ức bị chủ nhân của nó lãng quên hoàn toàn, nó sẽ tan biến, và một phần cuộc đời ấy cũng mất đi. Nhiệm vụ của ông là gìn giữ chúng, như một thư viện sống cho những điều đã qua.
Bình Luận