ảnh bìa bài viết Cuộc phiêu lưu vào landmark 81
Đã duyệt

Cuộc phiêu lưu vào landmark 81

Đã hoàn thành
  • Tác giả: NétThanh
  • Thể loại: Giao Lưu
  • Thể loại phụ: Giao Lưu
  • Nguồn: Tự sáng tác
  • Thiết kế bìa: Khôi Văn Quán
  • Rating: Không giới hạn độ tuổi

Đây là câu chuyện về 1 cuộc phiêu lưu của 1 cậu bé vào landmark 81, cho đến khi cậu tìm được đường ra và về với vòng tay bố mẹ.

# NétThanh - Cuộc phiêu lưu vào landmark 81

Dưới bầu trời hoàng hôn nhuộm sắc cam và tím, Thành phố Hồ Chí Minh bừng lên trong một biển ánh đèn nhấp nháy. Và ở trung tâm của sự sống động ấy, Landmark 81 sừng sững như một cột mốc vươn thẳng lên nền trời, một tượng đài hiện đại được tạo nên từ kính, thép và những giấc mơ. Đối với người lớn, đó là biểu tượng của sự phát triển, của khát vọng vươn cao. Nhưng trong đôi mắt của Minh, cậu bé tám tuổi với mái tóc cắt ngắn và chiếc ba lô hình phi hành gia đeo trên lưng, tòa tháp ấy là cả một vương quốc thần bí chờ đợi được khám phá.

   Suốt nhiều tháng qua, từ ban công nhỏ của căn hộ ở Quận 2, Minh thường dán mắt vào tòa tháp phía xa. Cậu vẽ nó trong những trang vở, tưởng tượng bên trong đó có những con đường trượt xoắn ốc dẫn từ đỉnh xuống đất, có những khu rừng nhiệt đới thu nhỏ trong các tầng nhà kính, và thậm chí, ở đỉnh chóp nhọn hoắt kia, có thể là bến đỗ của một con tàu vũ trụ. Bố mẹ cậu, một kỹ sư và một nhà thiết kế, luôn bận rộn với những dự án và cuộc họp. Lời hứa “cuối tuần này mình sẽ đưa con vào Landmark” trở thành một câu cửa miệng chưa bao giờ thành hiện thực, tan biến vào những tin nhắn công việc liên tục réo chuông.

   Chiều hôm ấy là một cơ hội hiếm hoi. Mẹ cậu có một cuộc gặp ngắn với đối tác tại khu thương mại sang trọng ở tầng thấp của tòa tháp. “Con ngồi đây ngoan, mẹ chỉ mười lăm phút thôi,” mẹ dặn dò, chỉ cho cậu một ghế đệm êm ái ở góc sảnh rộng, cạnh một hồ nước trang trí có đàn cá cảnh bơi lội. Bố cậu thì đang say sưa trò chuyện qua điện thoại ở một góc khác. Mười lăm phút, với một đứa trẻ đầy trí tò mò, là một khoảng thời gian dài vô tận. Mùi hương tinh tế của không gian, ánh đèn pha lê lấp lánh, và đặc biệt là những chiếc thang máy lặng lẽ đóng mở, đưa những con người nhỏ xíu lên những độ cao không thể tưởng tượng, tất cả như một lời mời gọi đầy ma thuật.

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận