Chương 1: Cuộc sống là một vở kịch
Biệt thự tôi ở, tọa lạc trên con phố yên tĩnh nhất quận không phải là một ngôi nhà – đó là một sân khấu luôn sẵn sàng cho các vở kịch. Từ khi còn đủ nhỏ để mặc những bộ vest được may đo riêng và đứng im như một vật trang trí bên cạnh bố mẹ, tôi đã hiểu rằng ai trong cuộc sống này cũng luôn tồn tại những chiếc mặt nạ trên mình.
Bố tôi, Nguyễn Minh Trí, là một khuôn mặt quen thuộc trên các bản tin chính trị. Mẹ tôi, Lê Thụy Vân, là chủ tịch một quỹ từ thiện mang tên bà. Trong mắt công chúng, chúng tôi là hình mẫu gia đình trí thức, thành đạt và giàu lòng nhân ái. Nhưng trong những bức tường cách âm của biệt thự, sự thật được phơi bày qua từng mảnh vỡ nhỏ.
Ký ức sớm nhất của tôi về sự giả dối xảy ra vào sinh nhật lần thứ sáu. Buổi tiệc được tổ chức tại khu vườn sau nhà, với hàng ngàn bóng bay và một chiếc bánh sinh nhật hình lâu đài. Có khoảng hai mươi đứa trẻ cùng tuổi tôi – con của các đối tác, đồng nghiệp, và những người có thể trở thành đối tác của bố. Chúng tôi chạy nhảy, cười đùa, trong khi các bậc phụ huynh đứng thành từng nhóm nhỏ, nụ cười luôn nở trên môi nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo quan sát xung quanh.
Ông Khánh, một người bạn thân thiết của bố – ít nhất là trong các bức ảnh đăng báo – đã tặng tôi một bộ đồ chơi xếp hình Lego đắt tiền. Ông bế tôi lên, xoay một vòng trước mặt mọi người, giọng nói ấm áp:
Bình Luận